Tô Thần ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm mưa bay, nhiệt độ trong phòng tuy không thấp nhưng cậu vẫn cảm nhận được hơi lạnh len vào. Nhập thu, ở phương bắc này, nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch rất lớn, mấy hôm trước không chú ý đến nên cậu bị cảm lạnh một trận, phải vào bệnh viện truyền nước biển hai hôm, vì chuyện này, cậu bị Sở Thiên Dương cằn nhằn suốt, khiến Tô Thần nảy sinh hoài nghi, người tên Sở Thiên Dương đang ở cùng cậu hiện nay liệu có phải người trong ấn tượng kiếp trước không nhỉ?
Nghĩ đến vẻ mặt lo lắng của anh khi vuốt ve trán cậu, Tô Thần bất giác nhếch khóe miệng, rất nhẹ, làm cho người ta cảm thấy ấm áp, thế nhưng, hiển nhiên người ngồi đối diện không nghĩ như vậy.
Trương Thư Bình ho nhẹ một tiếng, kéo Tô Thần ra khỏi cơn suy tưởng.
“Tô Thần, cậu đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì.” Ngữ khí của Tô Thần hơi lạnh nhạt, cậu biết không nên bắt quàng Trương Thư Bình trong trí nhớ với người trước mặt, nhưng mà cứ nhìn đến gương mặt quen thuộc đó, Tô Thần lại không tự chủ được mà nhíu mày, nếu có thể, cậu thật không muốn gặp y, nhưng hôm nay Trương Thư Bình đến tận nhà cậu, Tô Kiến Quân lại không hiểu suy nghĩ của cậu, vì ông vẫn giữ liên hệ với ông Trương nên khi thấy y đến tìm con mình liền bảo hai người ra ngoài nói chuyện.
Tô Kiến Quân nghĩ, Tô Thần vẫn còn là một cậu thiếu niên chưa trưởng thành, suốt ngày chỉ lo chuyện trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/2021458/quyen-2-chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.