Sở Thiên Dương xuống máy bay, đã thấy quản gia Tyson mặc bộ lễ phục màu đen đứng chờ anh ở cổng ra.
“Ông Tyson, lâu quá không gặp rồi.” Sở Thiên Dương buông hành lí, bước đến ôm lấy ông.
Tyson cũng vươn tay ôm lại anh một chút, sau đó đẩy Sở Thiên Dương ra, chỉnh lại cổ áo, hơi khom lưng, “Cậu chủ, hoan nghênh về nhà.”
Sở Thiên Dương nhìn nụ cười cũng rất đúng mực của Tyson, bất đắc dĩ nói, “Ông Tyson à, có thể đừng gọi cháu là cậu chủ không, gọi là Chris hay Thiên Dương là được mà.”
Tyson cười lắc đầu, “Lễ nghi không thể bỏ được.” Nói xong liền nhấc hành lí của Sở Thiên Dương lên, bước ra ngoài. Sở Thiên Dương vội vã vượt lên, cầm lại hành lí của mình, đùa à, anh làm sao dám để ông ấy cầm hành lí giúp mình? Nếu mà để ông nội anh biết, khéo bị lột mất lớp da ấy chứ!
Hai người lên xe, Tyson bảo tài xế lái xe về nhà chính của họ Sở.
Sở Thiên Dương buồn bực, không phải nói công ti xảy ra chuyện sao?
“Ông Tyson, chẳng phải nói công ti con gặp chuyện rắc rối, cho nên ông mới bảo cháu về ngay sao?”
“Đúng là có chút việc nhỏ.” Tyson thảnh thơi ngồi, cười nhìn Sở Thiên Dương, dáng ngồi thẳng tắp mà vẫn tao nhã, nụ cười chuẩn mực, nhưng lại khiến Sở Thiên Dương thấy sau lưng phát lạnh từng cơn. Từ nhỏ, Sở Thiên Dương rất rõ ràng một chuyện, anh có thể đắc tội với bất luận người nào, thậm chí có thể tóm cả cá chép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/2021441/quyen-2-chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.