Trương Tấn Bình đóng cửa xe, cầm tài liệu đi vào phòng khách thì thấy Trương Trọng Bình đang ngồi ở sô pha xem tư liệu.
“Trọng Bình, sao về đến nhà còn không nghỉ ngơi chút đi?”
“Anh về rồi à?” Trương Trọng Bình bỏ tư liệu xuống bàn, tháo kính, nhắm mắt lại, lấy tay xoa bóp huyệt tình minh, thở dài một hơi, “Mấy hôm nay em tiếp nhận chuyện trong công ti ba, trước chưa làm qua nên không biết nhiều, mấy ngày này chỉ xem tư liệu đã mất không ít thời gian, thì ra ba còn có một xưởng đóng tàu, đầu tuần sau nhận đơn đặt hàng đóng một chiếc rồi.”
“Xưởng đóng tàu?” Trương Tấn Bình sửng sốt, “Sao anh không biết nhỉ?”
Trương Trọng Bình mở mắt, đeo kính lên, “Trước em cũng không biết, chú Lý phụ trách mới nói cho em, xưởng đóng tàu đã được xây dựng xong từ năm ngoái, tháng tư năm nay bắt đầu đưa vào hoạt động. Đại bộ phận cổ phần của công ti trên danh nghĩa thuộc về mẹ, anh bận việc công ti anh, em lại không quan tâm nên hai chúng ta không hay biết gì.”
Tuy Trương Trọng Bình nói như vậy nhưng trong lòng Trương Tấn Bình vẫn có vướng mắc, bà mẹ kế đang ở tận bên Úc kia có ý định gì, hai anh em không phải ngốc, đương nhiên trong lòng đều hiểu rất rõ. Mấy năm nay, bọn họ nể mặt ông cụ và Trương Thư Bình, việc trong nhà tuy biết nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng tính toán trắng trợn như thế này, nếu còn không nhìn ra thì hai mươi mấy năm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-to-than-dich-hanh-phuc-sinh-hoat/2021434/quyen-1-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.