Nhìn động tác của cô, Triển Mộ không những không giận mà còn cười, anh nói với Lam Trí.
"Lam nhị thiếu gia cần một bữa ăn ư! Tôi là khách, vừa lúc tôi cũng có chút đồ đạc muốn cho cậu."
"Có vật gì không thể cho ở chỗ này?" Lam Trí khiêu khích nhìn lại.
Mà một đầu khác, nghe xong lời nói Triển Mộ, Thương Lam gỡ tay Lam Trí, ngạc nhiên ngước mắt, cô nói vội vàng.
"Triển đại ca..."
Triển Mộ liếc mắt trừng cô lạnh lùng.
"Đồ đạc không ở trên người của tôi, như vậy đi, chúng ta ăn cơm trước, để ta gọi trợ lý mang đến cho cậu."
Nghe thế, một bên Lam Trí bắt đầu trầm mặc, anh chú ý tới trong mắt Thương Lam hoảng loạn, sắc mặt nhất thời trầm xuống hơn một nửa, khả nghi nheo mắt lại, đột nhiên đối với "Đồ đạc" trong miệng Triển Mộ Nổi lên hứng thú.
Ôm lấy Thương Lam, Lam Trí đi theo Triển Mộ lên xe phía sau, trước mặt người ở bên ngoài không e dè thân mật đối với cô.
Không phải sờ sờ bàn tay nhỏ bé, chính là hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn, vùi ở chỗ ngồi phía sau xe Lam Trí cao to giống như là một con gấu, bắt trong tay món đồ chơi chết cũng không buông.
Triển Mộ xuyên qua kính chiếu hậu nhìn chằm chằm cử chỉ thân mật của bọn họ, trên mặt vẫn như cũ mang theo ý cười, thế nhưng cặp mắt kia lạnh như băng vậy, liên tục không ngừng tản mát ra sát ý lạnh lẽo.
Thương Lam và Triển Mộ là vợ chồng đã lâu, cho dù anh có che dấu tốt, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-thuong-lam/1658856/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.