Mảnh ghép Ấn Trấn Yêu ở Nam Cực đúng là không bị tổn hại lớn như mảnh ghép ở Bắc Cực, mượn sức mạnh của Ngao Thánh, Ngọc Tình dễ như trở bàn tay đã phá tan đại trận ở phía ngoài Ấn Trấn Yêu, sau khi xong việc cô đã đưa Ngao Thánh trở về thành phố S.
Hôm nay thời tiết ở thành phố S rất đẹp, Ngọc Tình và Ngao Thánh hai người nắm tay nhau đi trên phố, Ngao Thánh nhìn cô gái bên cạnh mình, miệng khẽ mỉm cười, cảm giác trong lòng lúc này nói không thành lời, anh đã sống bao nhiêu năm như vậy, anh chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ có những giờ phút hạnh phúc như thế này.
Bao nhiêu năm đã qua, ở bên cạnh anh chỉ có vô số những cây hoa mạn đà la, chỉ có hạt hoa, còn có cả bùn đất làm cho anh ngửi thấy mùi vị của nhà.
Chỉ là, nhà....
Ánh mắt Ngao Thánh trở nên mơ hồ, nơi nào là nhà?
Trong kí ức, nhà dường như ngoại trừ sự lạnh lùng quen thuộc ra, lạnh tới mức làm anh không biết thế nào là vui vẻ, cũng không biết thế nào là yêu, dường như chỉ có tranh đoạt. Anh dường như lúc nào cũng đang tranh giành, lúc nào cũng âm mưu, mãi cho tới khi bị dồn vào không gian chiếc nhẫn.
Ngao Thánh khẽ cúi đầu nhìn vào chiếc nhẫn bạc nguyên chất trên tay Ngọc Tình, trong lòng liền thấy sợ hãi, đúng vậy anh nhớ ra rồi, nhớ ra rất nhiều, nhớ ra bản thân mình là ai, nhớ ra bản thân mình tại sao lại xuất hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-nghich-thien-cuong-nu/3246375/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.