Sáng hôm sau, An Lạc và An Trạch hẹn gặp An Dương tại một nhà hàng bí mật. Vừa gặp nhau, An Lạc liền đi thẳng vào vấn đề: “An Dương, tôi đã nhớ ra tất cả chuyện trước đây.”
An Dương kinh ngạc hỏi: “Nhớ lại tất cả?”
An Lạc gật đầu, “Đúng vậy, bao gồm cả chân tướng của việc tôi bị bắt cóc.”
***
Một tháng trước.
An Lạc đột nhiên dần dần khôi phục ký ức. Sợ mình bị tâm thần phân liệt nên anh cứ suy nghĩ mãi. Cuối cùng quyết định gửi mail tới người bạn thân là Chu Duyệt Bình đang học tâm lý học ở nước ngoài nhờ giúp đỡ. Hai người trao đổi mail qua lại. Chu Duyệt Bình bèn tới Luân Đôn tìm cha con Thiệu Trường Canh xác nhận thân phận của An Lạc. Cuối cùng kết luận, “An Lạc sinh ra đã có ký ức của kiếp trước.”
Khi vừa biết tin này An Lạc vô cùng kinh sợ. Bởi anh là một người theo chủ nghĩa duy vật, chưa bao giờ tin vào giả thuyết linh hồn, huống chi là chuyện kiếp này kiếp trước hư hư ảo ảo.
Thế nhưng với bao chứng cứ trước mặt, anh không thể không tin.
Biết những ký ức kia là của kiếp trước, tâm trạng An Lạc trở nên thấp thỏm bất an. Nhưng anh không dám nói chuyện này cho bất cứ ai biết, chỉ có thể một mình chịu đựng, khiến tâm lý bị áp lực đè nén.
Khoảng thời gian đó liên tục bị mất ngủ, An Lạc nhanh chóng sút cân.
Bắt đầu điều tra vụ tai nạn của An Chi, là vào đầu tháng Bốn, khi anh đã bình tĩnh lại.
Dựa theo điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317470/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.