An Trạch toàn thân ướt đẫm bước vào trong phòng kéo theo một đường nước chảy dài. An Lạc ném cho cậu một đôi dép, nhìn cậu, rồi sau đó xoay người vào phòng ngủ.
An Trạch tự giác vào phòng khách. Cậu phát hiện đồ vật trong nhà vẫn là sắc điệu anh ưa thích, sô pha và rèm cửa màu xám. Căn nhà rộng rãi mà bày biện bằng màu sắc lạnh lẽo như vậy, thoạt nhìn có phần đơn điệu và tịch mịch. Nghĩ đến chuyện anh đã dự định sống ở đây một mình, An Trạch lại cảm thấy đau lòng.
An Lạc từ phòng ngủ đi ra, trên tay cầm một bộ áo ngủ. Anh ném cho An Trạch, mặt sa sầm chỉ vào phòng tắm bên cạnh, “Vào tắm nước nóng một lát rồi thay quần áo, cẩn thận bị cảm lạnh.”
“Vâng.” An Trạch ngoan ngoãn vào tắm. Vừa tắm vừa sung sướng nghĩ: anh quả nhiên vẫn là anh, làm bộ lạnh tanh không mở cửa, mình đứng ở ngoài không chịu đi, cuối cùng anh ấy cũng phải mềm lòng. Mình bị mưa ướt, anh lập tức đưa áo ngủ cho… Thật ra, trong lòng anh là một người cực kỳ dịu dàng. An Trạch thích nhất điểm này ở anh.
Lúc tắm rửa xong đi ra ngoài, An Trạch phát hiện An Lạc đang ở trong bếp nấu ăn. An Trạch kinh ngạc, đẩy cửa phòng bếp ra: “Anh đang làm gì đấy ạ?”
An Lạc bình thản nói: “Cậu vừa xuống máy bay chắc chưa ăn cơm, tôi nấu cho cậu một bát mì. Ra ngoài chờ đi.”
“Vâng…” An Trạch quả thực thụ sủng nhược kinh.
An Lạc nhanh chóng nấu xong bát mì, bưng ra phòng ăn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317463/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.