Sâu trong mộ viên vắng vẻ, có hai bia mộ lạnh lẽo nằm song song với nhau, là phần mộ hợp táng của hai vợ chồng An Úc Thu, và mộ huyệt của An Chi. An Lạc biết, hai phần mộ này là hai gốc rễ cắm sâu dưới đáy lòng An Quang Diệu, mãi mãi không thể nhổ bỏ hoàn toàn. Nhìn ông lão chống gậy, cúi người đặt bó hồng trắng xuống mộ trước mặt, viền mặt An Lạc có gì đó chua xót gợn lên.
Người phụ nữ trên di ảnh mỉm cười nhẹ nhàng, có thể nhận ra được khi còn trẻ bà chắc hẳn phải là một mỹ nữ cực kỳ có khí chất. An Lạc cúi đầu ngắm nhìn bức ảnh của bà. Tuy đối với anh, bà chỉ là một người xa lạ, thế nhưng, khi hiện tại đang đứng trước bia mộ của bà, ngực An Lạc lại có chút gì đó khó chịu kỳ lạ, có lẽ là do bầu không khí áp lực trong mộ viên chăng.
Hai người im lặng đứng yên trước bia mộ lâu thật lâu. An Quang Diệu vẫn chìm trong hồi ức thống khổ, những ngón tay cầm gậy chống không ngừng run lên. An Lạc biết ông lão này nhất định đang tự trách mình trước mộ con gái, ông chắc hẳn có rất nhiều điều muốn nói với các con của mình, An Lạc không đành lòng quấy rối ông, bèn lẳng lặng đứng lùi về phía sau.
Sắc trời dần trở nên tối sầm, một trận cuồng phong nổi lên, mây đen đầy trời, báo hiệu một cơn mưa xối xả sắp xảy ra. An Lạc rốt cục không kiềm được mà tiến lên một bước, khẽ đỡ lấy cánh tay An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317453/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.