Lúc An Lạc giât mình tỉnh giấc khỏi cơn mê cũng là lúc trời hừng đông.
Rèm cửa phòng ngủ che khuất ánh trăng, căn phòng chìm trong đêm tối, An Lạc lần mò tìm chiếc điện thoại để cạnh gối soi sáng cảnh vật xung quanh. Bốn giờ sáng, còn vài tiếng nữa là bình minh.
An Lạc cảm thấy hơi lạnh, bèn mở đèn bàn, cầm điều khiển định điều chỉnh nhiêt độ, ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện nhiệt độ vẫn là 27 như mọi khi. Cảm giác lạnh lẽo, có lẽ là bởi cảnh tượng trong giấc mơ kia quá chân thực khến anh ngạt thở, làm mồ hôi ướt đẫm cả người.
Chẳng biết vì sao, sau khi tỉnh giấc, ngực An Lạc đột nhiên có cảm giác khó thở kỳ lạ.
Hình ảnh trong giấc mơ chân thực quá mức rõ ràng, con đường thẳng tắp, cánh đồng ngô trải dài, bóng lưng rời đi tịch mịch của An Trạch… Những hình ảnh đó, cứ như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, ngay cả cảm xúc phức tạp của An Lạc trong mơ cũng truyền hết sang anh.
Chẳng lẽ là ký ức của thân thể này đang dần dần thức tỉnh?
Nếu không, tại sao lại cộng hưởng với An Lạc kia một cách mãnh liệt như vậy?
Điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn, An Lạc mở ra xem, hóa ra là của An Nham, lải nhải dong dài cả một đoạn: “Anh ơi, Vô Tẫn 2 bấm máy rồi, em phải cùng đoàn làm phim bay sang Luân Đôn, chắc cũng phải đi mất một tháng. Ông bảo thể trạng hiện tại của anh cơ bản đã ổn định, nhưng vẫn phải cách ly, không cho thăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-chi-huynh-de-tinh-tham/1317443/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.