Tịch Lục nuốt nước miếng một cái, gật đầu đáp ứng, phần diễn trước đó, cậu vẫn biểu hiện ra là một người kiểu ôn hòa lễ độ khiêm tốn, mà một phần này, bởi vì nam chính cùng nữ chính song song phản bội mà gã sụp đổ, gần như cuồng loạn, đến cuối cùng, trong súng lục của gã còn dư lại một viên đạn ngắm ngay vào nữ chính.
Đến cuối cùng, tất nhiên là không có xuống tay, gã giương môi lên với nữ chính, sau đó nói: “Trong địa ngục không có em, có lẽ tôi sẽ rất nhàm chán nhỉ.” Họng súng xoay ngược lại, ngắm ngay vào mình.
Tiếng súng vừa vang lên, bộ phim đã cơ bản kết thúc rồi, phần sau chính là phần diễn của Kris và Cống Hách Lan.
Loại diễn xuất này được tốt, sẽ là mọi người khen ngợi, diễn không được tốt, sẽ bị đủ loại bới móc tìm lỗi.
Cậu hít sâu một hơi, Kris phía đối diện nhìn cậu, nhẹ giọng nói: “Cậu có thể coi tôi là Trần Giới, chỉ cần có thể diễn xuất tốt thế nào cũng không quan trọng.”
Tịch Lục ngẩn người, không nghĩ tới Kris sẽ nói như vậy.
Khi đạo diễn nói bắt đầu, Tịch Lục không ngừng đi tới đi lui ở trước bàn, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, gã lạnh giọng nói: “Vào đi.”
Kris cười như có như không, trong mắt để lộ ra một chút cảm giác mị hoặc, cô nói: “Tìm em à?”
Tịch Lục mặt âm trầm, nói: “Em và Trần Đại có quan hệ gì?”
Kris chớp chớp mắt, cánh tay quấn lên bả vai Tịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-bien-thanh-benh-xa-tinh/1862776/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.