Ừm, trong cuộc đời bạn có thể bởi vì một người chiếu sáng lên mình lên khắp bầu trời hay không, khi bạn vốn cho là mình vĩnh viễn sẽ sống ở trong góc tối, sau đó hối hận sống tiếp, người kia đột nhiên chìa tay ra về phía bạn, nói cho bạn biết, không sao, bất kể thế nào, tôi cũng sẽ giúp bạn.
Trần Giới ngẩng đầu lên, cô nghĩ, cho dù là tất cả người trong cuộc đã quên mất, cô vẫn là như cũ không thể nào quên.
Buổi sáng, Giang Ninh gọi điện thoại tới, cậu ấy và cô trong điện thoại luôn là im lặng nhiều hơn nói chuyện rất nhiều.
Giang Ninh nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Trần Giới nhẹ nhàng ừm một tiếng.
Cô nghĩ, sao có thể vui vẻ đây, Giang Ninh, cậu rõ ràng biết, một ngày này đối với bọn họ mà nói, là đau khổ nhường nào.
Giang Ninh nói: “Qua một năm nữa, là mình có thể trở về rồi.”
Trần Giới gật gật đầu, nói: “Được.”
Giang Ninh liền cúp điện thoại, trước giờ cậu ta chính là một người như vậy, tỉnh táo trấn định, không làm theo cảm tính, cũng không phải là không quan tâm, chỉ là so với cô cậu ta càng thêm thành thục, hai người quá mức giống nhau…
Bên ngoài cổng trường, Trần Giới từ trong trường học đi ra, liền nhìn thấy Tịch Lục đứng ở cổng trường, có không ít học sinh đi ngang qua nhìn cậu, chỉ chỉ trỏ trỏ, thậm chí cúi đầu rỉ tai nói gì đó.
Bọn họ nghị luận đơn giản chính là ——
“Người đó là Tịch Lục hả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-bien-thanh-benh-xa-tinh/1862703/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.