Hai tộc Long Phượng cách nhau không xa, chỉ là muốn tiến vào Long tộc sẽ phải bước qua một vị trí hiểm yếu vô cùng chật hẹp, đó cũng là lối vào duy nhất của Long tộc.
Khi Tô Mộc Lạc chạy tới nơi này, từ đằng xa nhìn thấy một người nằm trêи đất, lòng tức khắc cả kinh.
Tuy nhiên y nhanh chóng phát hiện trêи mặt đất không chỉ có một người, mà có tận mấy người, đều là người Long tộc, mặc dù không bị trọng thương, nhưng cũng đã hôn mê, tạm thời mất khả năng hành động.
---- Hơn thế nữa, đứng giữa ngổn ngang những người nằm trêи đất là một người đàn ông áo đen, con ngươi vàng sậm, dáng người cao ngất, sắc mặt lạnh lùng... Nhưng sau khi nhìn thấy Tô Mộc Lạc, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
"Phượng Hoàng," người đàn ông bước nhanh về phía Tô Mộc Lạc, cầm tay cậu, ấm ức mách, "Bọn họ bắt nạt ta."
Tô Mộc Lạc: "..."
Y rất quen thuộc màu mắt và chất giọng của người đàn ông trước mắt, nhưng vóc dáng và mặt mũi thì lại không được quen cho lắm.
Y nhớ không nhầm, trước khi bị Long tộc bắt đi, con rồng nhỏ mà y nuôi... vẫn có dáng vẻ thiếu niên.
Tại sao mới chớp mắt cái đã lớn thế này rồi??
Tô Mộc Lạc vừa nghĩ, vừa nói: "Sao đột nhiên ngươi lại lớn thế này?"
Long Lăng đáp: "Ta cũng không biết. Ta chỉ muốn về bên cạnh Phượng Hoàng, nhưng bọn họ không cho phép, còn muốn ra tay với ta." Hắn ngừng một lát, lại nói tiếp: "Lúc giao thủ, ta cảm giác có một luồng năng lượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776970/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.