Khi Tô Mộc Lạc tỉnh lại từ giấc mơ, ngoài cửa sổ trời đã tờ mờ sáng.
Cậu nhúc nhích trong lòng Long Lăng, ngẩng đầu, phát hiện Long Lăng cũng đã thức dậy, đang yên lặng nhìn cậu.
Hai người cứ vậy nhìn nhau, mấy giây sau, Long Lăng nói: "Ta nằm mơ?"
Tô Mộc Lạc: "Hm?"
Long Lăng nói: "Mơ thấy có người nói ta giống con lươn."
Tô Mộc Lạc: "..."
Long Lăng tiếp tục nói: "Còn đòi đặt tên ta là Lươn luôn nữa, thật quá đáng."
"..." Tô Mộc Lạc bình tĩnh nhận xét, "Đấy chỉ là một giấc mơ thôi."
Long Lăng khẽ nhíu mày: "Vậy sao?"
Tô Mộc Lạc: "Ừ."
Kế đó đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra: "Dậy thôi, lát còn phải ra ngoài nữa."
Long Lăng nhìn phượng hoàng nhà hắn bằng ánh nhìn ngờ vực, dắt tay cậu, kéo cậu vào lòng.
"Đó là quá khứ của ta phải không?" Long Lăng nói, "Sao trông giống như chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước?"
Tô Mộc Lạc bị hắn kéo mất thăng bằng, vịn vào vai hắn: "Hỏi ta làm gì? Ta nào có biết ngươi mơ thấy cái gì."
Long Lăng nói: "Nhưng xem nét mặt của ngươi vừa rồi, lại giống như là biết."
Tô Mộc Lạc: "Đâu biết, thả ta ra."
Giọng điệu cậu vô cùng bình tĩnh, không một gợn sóng. Long Lăng nhìn chằm chằm cậu một hồi, cuối cùng vẫn thả tay.
Hắn cảm giác giấc mơ đêm qua không chỉ đơn giản là một giấc mơ, thế nhưng nếu Phượng Hoàng nói là không phải, vậy thì cứ coi như không phải đi.
Tô Mộc Lạc xuống giường, Long Lăng đi theo cậu: "Hôm nay chúng ta sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776968/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.