Long Lăng nhìn chằm chằm Tô Mộc Lạc, không nói không rằng.
Tô Mộc Lạc cũng nhìn Long Lăng một hồi, sau đó thò tay che mắt hắn.
Long Lăng: "?"
Hắn lập tức nắm tay Tô Mộc Lạc, nói: "Ta không vui!"
Cớ gì quả trứng xấu xí kia là hắn.
Hắn xấu chỗ nào!
Nghĩ tới đây hắn lại ôm chặt Tô Mộc Lạc, nhất định phải đòi được lời giải thích.
Tô Mộc Lạc bị hắn vừa ôm vừa lắc lắc lư lư, cười thành tiếng: "Được rồi được rồi ngươi không xấu, không xấu tí nào."
Long Lăng không lắc nữa, nói: "Thật chứ?"
Tô Mộc Lạc: "Thật mà thật mà ngươi đẹp trai nhất."
Long Lăng hừ hừ mấy tiếng, gác cằm lên vai Tô Mộc Lạc, "Vậy là Phượng Hoàng nhặt được ta khi ta còn là quả trứng sao?"
Tô Mộc Lạc sửa lời: "Là Sương Lê nhặt được ngươi, sau đó đưa cho ta."
Long Lăng "ờm" một tiếng, nói: "Vậy ta phải cảm ơn hắn, giúp ta chưa phá vỏ đã ở bên cạnh Phượng Hoàng rồi."
Tô Mộc Lạc nghe vậy tâm trạng hơi chìm xuống, giọng nói cũng nhỏ hơn: "Hẳn là chúng ta không gặp lại cậu ấy được nữa."
Tộc Phượng hoàng đã diệt vong từ lâu, kẻ bọn họ vừa mới gặp, sợ rằng chẳng qua chỉ là một mảnh tàn hồn của Sương Lê để lại từ mấy nghìn năm trước.
Mặc dù đã lâu như vậy, thế nhưng tàn hôn của Sương Lê vẫn chưa tiêu tán, vẫn sẽ xuất hiện sau khi nhận thấy hơi thở tộc nhân của mình, dẫn đường cho cậu, đưa bọn cậu tới Tắc Uyên.
Cậu ta ở nơi đây, vậy thì những người còn lại của tộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776960/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.