Tô Mộc Lạc ngủ rất sâu, cũng rất thoải mái, cậu cảm giác mình đang dựa vào một lồng ngực âm áp, như được trở về thời điểm còn là một chú phượng hoàng nho nhỏ.
Khi ấy cậu cũng thế này, nhỏ nhắn rúc bên người quả trứng rồng, hấp thu nhiệt độ trứng rồng lan cho cậu.
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ mỏng manh, đáp xuống sàn nhà, Tô Mộc Lạc từ từ mở mắt.
Sáng còn hơi lạnh, cậu vùi mình trong nệm giường ấm cúng, ôm tay người bên cạnh, biếng nhác cọ cọ.
Từ từ, tay... của người bên cạnh?
Tô Mộc Lạc lập tức bừng tỉnh, ngẩng đầu----
Một người đàn ông mặc đồ đen ngồi bên giường, mặt đeo mặt nạ, im lặng nhìn cậu.
"..."
Tô Mộc Lạc hồi lâu không nói gì.
Căn phòng vắng lặng, lặng đến độ gần như là lúng túng. Mặc dù cặp con ngươi vàng sậm đằng sau chiếc mặt nạ không một gợn sóng, nhưng không biết tại sao, Tô Mộc Lạc lại như nhìn thấu chút thấp thỏm và bất an ẩn sâu trong đó.
Nhận ra điều này, cậu ngồi dậy, do dự một hồi, mở miệng cất lời đầu tiên: "Sao ngươi phải đeo mặt nạ?"
"..." Người đàn ông cũng yên lặng chốc lát, khẽ nói, "Sợ ngươi chê ta xấu xí."
Giọng nói trầm ấm dễ nghe, giống y đúc người đàn ông trong giấc mộng. Tô Mộc Lạc nghe vậy chậm rãi vươn tay, thử gỡ chiếc mặt nạ xuống.
Khuôn mặt ấy rất đẹp, anh tuấn sâu sắc, ngũ quan không bắt bẻ được điểm nào, cũng giống hệt người đàn ông Tô Mộc Lạc nhìn thấy trong Tố nguyên kính.
Chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-rong-nuoi-nghin-nam-cuoi-cung-cung-no/1776935/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.