Sau khi xảy ra việc như vậy, Khích Thường Sinh cũng không còn hứng thútiếp tục răn dạy bọn người Kha Mông Sơn nữa, mà gọi đến phó giám đốc nhà máy rượu, tiến hành tìm hiểu về tình huống cụ thể của nhà máy rượuhuyện Đồng Nghi, buổi trưa cũng chỉ ở phòng ăn của nhà máy ăn qua loamột bữa, cơm tối còn không ăn, cũng chẳng thèm màng tới sự níu giữ củađám lãnh đạo thành phố Đồng Xuyên, liền vội vàng chạy về Phụng Nguyên!
Ngày đầu tiên sau lễ, có thể nói đã để lại cho các vị lãnh đạo huyện ĐồngNghi và thành phố Đồng Xuyên ấn tượng vô cùng sâu sắc, cho dù là mườimấy năm sau, hay vài thập niên sau, bọn họ vẫn sẽ nhớ kỹ cái ngày này——đối với bọn họ mà nói, đây chẳng qua mới chỉ là bắt đầu mà thôi!
Trong nửa tháng kế tiếp, các lãnh đạo của huyện Đồng Nghi và thành phố ĐồngXuyên giống như đèn kéo quân liên tiếp tiếp đãi các quan chức từ các ban ngành được Ủy ban nhân dân tỉnh ủy phái xuống, bọn họ cũng không biếtvì sao các vị lãnh đạo tỉnh này lại có thể phút chốc cảm thấy hứng thúnhư thế với huyện Đồng Nghi này! Hơn nữa càng làm bọn họ cảm thấy đauđầu chính là, cả đám lãnh đạo đó đều không ai thông báo trước một câu,cứ thế đánh đột kích. Bọn họ thậm chí đôi khi còn phải buổi sáng tiếpđãi lãnh đạo sở Bảo vệ Môi trường, buổi chiều thì phân ra nhân sự đitiếp đãi lãnh đạo sở Y tế!
Hơn nữa càng làm người ta phải run sợchính là, lúc đầu không có chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153739/quyen-6-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.