Trong thời gian 2- 3 năm, sản lượng sản xuất hàng tháng tăng từ 14- 15lần, tiền vốn bỏ ra đầu tư không biết phải lớn gấp bao nhiều? Cho dù,tất cả các công việc tiêu thụ sản phẩm là do một mình Phương thiếu giavà giám đốc lo liệu hết, bản thân mình ngay cả ông bà nội mình cũngkhông có khả năng gom góp số lượng tiền lớn như vậy.
- Đây không phải là việc gì khó!
Phương Minh Viễn vừa bước vào cửa vừa nói:
- Nếu có thể, chúng tôi dự định nhập cổ phần cửa hàng rượu nhà anh! Hôm nay tìm anh đến, chính là vì việc này!
- Phương thiếu gia!
Đang ngồi yên lặng trên ghế sofa, nét mặt liền tươi cười nói:
- Chúc mừng năm mới! Chúc cậu bước sang năm mới kinh doanh phát đạt, tiền vào như nước!
Nói xong, từ ghế sofa bước xuống, cầm một cái hộp.
- Phương thiếu gia, chủ nhiệm Vu, đây là 4 bình rượu nhà họ Ninh chúng tôi cất dưới hầm đã 18 năm nay. Hy vọng hai vị không chê.
Ninh Đức vừa cười vừa nói.
- Cất dưới hầm 18 năm!
Vu Nhị không kiềm chế được, nhìn Phương Minh Viễn nói:
- Rượu này cho cậu uống, thật là lãng phí! Ách…Thôi đi! Câu vẫn là…hay là giữ lại để đưa cho bố và ông nội đi!
Cô vừa nhớ tới, nhà họ Phương trừ Phương Minh Viễn là người không uống được rượu ra, những người khác đều uống rượu rất tốt.
- Tôi xin cảm ơn bác Trữ! Phần lễ vật này của bác, cha tôi và ông nội nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153729/quyen-6-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.