Ai u!!!!
Vu Nhị đang không kịp đề phòng, làm sao trốn được bàntay nhanh nhẹn của Phương Minh Viễn, cô che lại chỗ bị hắn dùng chiếcđũa gõ vào đầu, oán trách mà nói,
- Anh thật là, sao có thể tùy tùy tiện tiện đập con gái chứ?
- Eo của nữ nhân với đỉnh đầu của nam nhân là không thể sờ loạn. Tôi chưa từng nghe nói không được vỗ đầu nữ nhân đấy!
Phương Minh Viễn ung dung mà nhấp một miếng rượu nói. Trong mùa đông rét lạnhnhư vậy, ngồi quây bên lò sưởi, uống rượu trắng, đúng là một loại hưởngthụ.
- Cốc tôi ngốc đi anh có thể đền được không?
Vu Nhị tức giận bất bình mà nói,
- Cứ cho là anh có thể chịu trách nhiệm được nhất thời, nhưng anh có thể phụ trách cả đời hả?
Chỉ có điều cô vừa nói ra khỏi miệng thì sắc mặt cũng không khỏi ửng hồng,giơ tay hờ che lại đôi môi. Lời này đã mang theo vài phần hương vị liếcmắt đưa tình!
- Sao?
Mặt Phương Minh Viễn cũng không khỏi có chút nóng lên.
- Đồ ăn đến rồi!
Cũng may bà chủ kịp thời đi đến, phá vỡ sự ngượng ngịu nho nhỏ giữa hai người.
- Bà chủ, rượu ở nơi này thật đúng là không tồi! Tại sao không có thử tiêu thụ ra bên ngoài vậy?
Có lẽ là vì lảng tránh sự xấu hổ mới rồi, Vu Nhị chủ động kéo bà chủ lại hỏi.
- Hắc, cô gái, hai người các ngươi vừa thấy liền biết ngay là vùng khác rồi, nghe khẩu âm có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153722/quyen-6-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.