-Cái giá này tôi không cần phải suy nghĩ lại, giá đến tay tôi sợ sau này có người sẽ mắng chửi Phương gia!
Phương Minh Viễn cười khổ nói.
-Nếu Phương gia đồng ý đưa ra giá, chúng tôi đương nhiên hoan nghênh cả hai tay!
Triệu Tự An cười ha ha nói.Nếu cuộc nói chuyện tối nay có thể giải quyết được vấn của hai xí nghiệp điện tử này, ông đã rất hài lòng rồi! Nếu có thểnhận được một khoản tiền lời lớn thì tất nhiên lại càng tốt.
-Tuy nhiên thị trưởng Triệu, lời cảnh cáo tôi phải nói ngay từ đầu, tầng lớp quản lý hai xí nghiệp này không nằm trong phạm vi quản lý của chúngtôi. Nếu họ không đồng ý rời đi, như vậy phải cần chúng tôi sắp xếp huấn luyện lại với thân phận người bình thường. Đương nhiên nếu họ thật sựcó bản lãnh, sau này Phương gia tôi cũng tuyệt đối có ý chèn ép họ!
Phương Minh Viễn nói thẳng.
-Không thành vấn đề!
Triệu Tự An không chút do dự nói.Yêu cầu này của Phương Minh Viễn nằm trongdự liệu của ông. Hai xí nghiệp này rơi đến tình trạng này, các cán bộnày khó mà chối được sai lầm! Đổi ai tiếp nhận, cũng không thể giữ họlại làm việc.
-Vậy chúng ta có cần tính toán mục đích cơ bản hướng tới không?
Triệu Tự An cười nói,
-Nếu không có vấn đề lớn gì khác, tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp nhân viên liênquan tiếp xúc với tập đoàn điện tử Đức Quang, sắp xếp công việc tiếptheo, cũng may là khiến mọi người được một năm vui vẻ!
-OK! Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153709/quyen-6-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.