Cho dù nói, những thứ độc quyền kỹ thuât khác đều không tính, chỉ nói giá trị của một mình tàu con thoi Bão tuyết cũng là không thể đếm được. Chỉ tính tiền chế tạo cũng đã hơn 1,4 tỷ đô la Mỹ. Cho dù k tính đến giá trị kỹ thuật, chỉ nguyên tiền bán nguyên liệu cũng không thể nào bán đi với giá của đồ sắt vụn.
Trên mặt Levski hiện ra nét tức giận. Ông ta cho du đã già, cho dù là đến nhờ cậy người khác, cũng tuyệt đối không chop phép người khác xỉ nhục tâm huyết của người trong ngành hàng không Nga.
-Đừng nóng giận, đừng nóng giận!
Phương Minh Viễn vừa cười ha hả vừa rót đầy chén cà phê trước mặt rồi đưa cho người bồi bàn, yêu cầu hắn đi pha một bình khác, khoan hãy nói, cà phê mà Haldore Khodorkovsky chuẩn bị có hương vị quả không tồi.
Levski nén cơn tức giận trong lồng ngực, nói: Phương tiên sinh, ngày thế này là
-Tôi không phải đang sỉ nhục các ngài! Nếu Levski tiên sinh không tin thì chúng ta đánh cược vậy! Tàu con thoi Bão Tuyết của các ngài cứ treo ngoài vũ trụ như vậy, bây giờ cũng nên niêm phong cất vào kho đi. Giá trị chế tạo của nó nếu như không thể dự liệu được, thì tầm khoảng giữa 1,2 tỷ và 1,6 tỷ đô la Mỹ, chúng ta cứ lấy một con số ở giữa, 1,4 tỷ, ông thấy sao?
Phương Minh Viễn khoát tay nói.
-Không có đâu!
Levski hầm hừ nói.
-Được rồi, năm nay là năm 98, nếu đến năm 2005 mà nó vẫn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153687/quyen-5-chuong-626.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.