Nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Giang Thi Vân, Quyền Vệ Đông không mở miệng không được, nói:
-Lão Vũ, chúng ta đương nhiên cũng phải suy tính cho cuộc sống của nhân dân. Nhưng, chúng ta cũng nhất định phải trù tính toàn cục để xem xét vấn đề này! Như Giang Tổng vừa nói, mỏ dầu ở Siberia, trước mắt trữ lượng và sản lượng chỉ sợ chỉ có thể duy trì một tuyến đường ống dẫn dầu. Điều này cũng có nghĩa là, nếu chúng ta lựa chọn tuyến An Tần mà nói, như vậy tuyến An An sẽ hoàn toàn bị vứt bỏ! Chúng ta cũng phải suy xét đến nhu cầu của các đồng chí ở mỏ dầu An Đạt! Dù sao ở nơi đó, phương tiện lọc dầu đều là có sẵn, từ thành phố An Đạt đến tuyến đường ống dẫn dầu khu Đông cũng rất hoàn bị, tài chính của chính phủ cũng không dư dả, chỉ sợ cũng rất khó vừa xây dựng cải tạo tuyến đường ống dẫn dầu Hoa Nga, vừa dựng cải tạo đường ống dẫn dầu từ tỉnh Tần tây sang tỉnh khác! Mà nếu như dầu thô được đưa đến tỉnh Tần Tây, lọc dầu thành phẩm dầu, nhưng không cách nào kịp thời tống xuất, vậy phải làm sao?
Vũ Hưng Hán khoát tay áo nói:
-Lão Quyền, tôi cảm thấy anh nghĩ như vậy là quá coi thường người khác rồi? Cải cách mở cửa đã nhiều năm như vậy, nền kinh tế quốc gia ta phát triển nhanh chóng, nhiều doanh nghiệp tư nhân đã trưởng thành đứng lên, lúc này đây quốc gia sắp bỏ lệnh cấm đối với công nghiệp dầu mỏ, tin rằng không chỉ Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153676/quyen-5-chuong-615.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.