-Thuyết phục hắn rồi?
Đinh Nghi đanh nhìn bong của xe ở phía xa có vẻ cười tợn, Ma Sinh Hương Nguyệt hơi nghiêng đầu, thấp giọng hỏi bên tai Phương Minh Viễn.
-Ừ, nắm chắc bảy phần!
Phương Minh Viễn cười ôm lấy vòng eo thon thả của cô ta. Đã nói đến nước này, nếu nói Đinh Nghi vẫn cố gắng xem, vậy thì thật sự không có thuốc chữa rồi. Tuy nói, ở Bộ năng lượng, nhà họ Phương và nhà họ Tô đều không có đồng minh đắc lực, nhưng ép Đinh Nghi ra khỏi dự án ống dẫn dầu Hoa Nga, và năng lực trách nhiêm chính trị của Đinh Nghi vẫn có!
Tuy nhiên, nếu như nói có khả năng, Phương Minh Viễn vẫn hi vọng có kết quả như vậy. Tuy Đinh Nghi không phải cán bộ như Tô Hoán Đông, nhưng trong tư liệu mà Phương Minh Viễn nắm được, tiếng cán bộ cũng khá tốt, hơn nữa là thuộc loại cán bộ muốn làm việc, cũng muốn làm tốt việc! Điều này trong quan trường Trung Quốc là không dể gì mà có được!
Chỉ có mặc kệ mọi việc mới có thể không gây ra lỗi sai! Chỉ cần anh làm việc, thì không thể không có lỗi sai! Cho nên rất nhiều cán bộ để không phạm phải sai lầm trong quan trường, thì sống theo kiểu rập khuôn. Thậm chí còn có kiểu công việc thuộc chức vụ của mình cũng khước từ không làm, ăn chán chê suốt ngày lại ngồi một đống như mớ rác rưởi! Cho nên mới hiện rõ cái khó có được của Đinh Nghi.
Kỳ thực Phương Minh Viễn cũng có chút bất đắc dĩ, bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153672/quyen-5-chuong-611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.