Robert vỗ vỗ bờ vai của hắn, viên cảnh sát cắn chặt răng không nói gì.
-Hảo, tốt lắm!
Nếu hắn đã thức thời như vậy, Robert cũng không muốn làm khó hắn, nhiệm vụcủa Phương Minh Viễn giao cho hắn chính là làm rõ chuyện của ba tên sĩquan này, hắn cũng không muốn nhất thời đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của các đồng nghiệp.
Viên cảnh sát kia chăm chú nhìn Robert vàPhương Minh Viễn, như muốn ghi nhớ họ vào đáy lòng. Sau đó quay đầu lạinói với các đồng nghiệp phía sau:
-Được rồi, bảo mọi người thu đội!
Bọn cảnh sát Hàn Quốc người nào người nấy đều nhẹ thở một hơi, không ainguyện ý muốn dính vào cuộc tranh giành những người đẹp giữa mấy ngườiMỹ này, nếu hơi không cẩn thận, thì có thể bị bộ tư lệnh Mỹ tiến hànhkháng nghị, đến lúc đó sẽ phải chịu trách mắng. Hơn nữa nếu chẳng may có đánh nhau, đánh cho tàn phế thậm chí còn đánh chết, mặc dù có tiền anủi chăm sóc, nhưng lại không có chỗ mà giải oan!
Mọi người đềulà thanh niên trai tráng, trên có già dưới có trẻ, ai lại dám mạo hiểmnhư vậy? Cho nên có thể thu đội về, tất cả đương nhiên là đều vui vẻrồi!
-A? Từ từ?
Viên cảnh sát cầm đầu quay đầu lại, ở mộtgóc của quán cafe, có hai người ăn vận xấu xí, hơn nữa còn có chút sợhãi rụt rè, theo bản năng của cảnh sát, hắn cảm thấy được hai người kianhìn thấy mình, có vẻ có chút chột dạ, hiển nhiên là có vấn đề!
-Cảnh sát Phác, làm sao vậy?
Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153587/quyen-5-chuong-526.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.