Philip nở một nụ cười trên gương mặt, trong lòng cũng thầm mắng. Anh ta vẫn còn ấn tượng về việc mà Phương Minh Viễn đã nói.
Lúc ấy công ty khai thác mỏ Hoa Tân quả thật là có một lượng khoáng sản quý chưa kịp gửi ra cảng theo thời gian đã định trên hợp đồng. Nhưng, trách nhiệm này cũng không phải thuộc về phía Hoa Tân, mà là do công ty xuấtnhập khẩu Safari của Anh, thời gian mà nhân viên của họ thông báo choHoa Tân bị sai sót, nên mới có kết quả như thế này.
Nhưng sau khi việc xảy ra, công ty xuất nhập khẩu Safari của Anh lại vô cùng kiênquyết yêu cầu xử lý theo hợp đồng, mà hoàn toàn không để ý đến hiệnthực, tình huống này xuất hiện là vì sai lầm của công ty họ, vậy mà lạicưỡng ép khấu trừ vào khoản tiền một triệu bảng Anh của Hoa Tân. Hoa Tân tuy rằng bất mãn, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể cắn răng cam chịu!Phương Minh Viễn lúc này đây nhắc lại chuyện này nhấc lên, rõ ràng làmuốn bảo với Philip rằng chuyện này hắn đừng dễ dàng cho qua như vậy!
Philip không hề biết, kỳ thật Phương Minh Viễn căn bản cũng không muốn lạixuất khẩu tài nguyên, chiếu theo giá cả thị trường quốc tế hiện giờ, thì đúng là đem nhân sâm bán làm củ cải, hơn nữa những doanh nghiệp nàyphần lớn là Tể Mại Gia Điền không thương tiếc mà khai thác, căn bản coithường vấn nạn ô nhiễm môi trường, nếu phát triển chính thức, thì tuyệtđối là càng bán càng mất! Cho nên Phương Minh Viễn căn bản cũng khôngđịnh cho Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153578/quyen-5-chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.