Tất nhiên Phương Minh Viễn biết,”đồng minh” kiêm đối thủ của mình, đó là thiên tài tài chính trong mắt người Âu Mĩ, là ma quỷ trong mắt ngườiĐông Nam Á, đã nhận ra sự tồn tại của mình đồng thời điều tra chínhmình.
Tuy nhiên cho dù biết như vậy, Phương Minh Viễn cũng khôngthể chú ý trên đời lại không có bức tường cản được gió như vậy, Vu ĐôngPhong có thể làm lẫn luộn hàng nghìn vạn tài khoản, đó đồng nghĩa vớiviệc để lại dấu vết trong mắt người có tâm, người xưa đã nói, trên đờikhông có việc gì khó, chỉ sợ người có tâm sớm muộn cũng phát hiện ra mọi chuyện, đã biết là có thể chỉ ra chứng cứ, vậy còn xa vạn dặm nữasao?mà cho dù có thể chỉ ra chứng cứ thì làm thế nào?vị đó đã bị ngườiAnh và người Châu Á hận thấu xương, sống cũng không phải là dễ.
Nếu để ý đến quan điểm của kẻ khác, vậy chỉ cần bình thường là tốt rồi kẻnào đứng trên đỉnh cao không phải giẫm lên xương cốt của kẻ khác?
Phương Minh Viễn đã quyết định vớt vát được cái gì đó trong cuộc khủng hoảngkinh tế Đông Nam Á, trong lòng sớm đã có sự chuẩn bị.
Trật tự tài chính Hông Kông dần dần đã trở lại bình ổn, mặc dù vẫn có nhiều sàn bán ra ngoài, nhưng so với thời kỳ đỉnh cao đã hoàn toàn không là gì, chỉsố const đã ổn định trên 7000 điểm, tuy rằng vẫn có biến động nhưngkhông gây thương tích lớn.
Hành động tấn công Phương đã dịu đi,mấy người Phương Minh Viễn tất nhiên cũng lặng lẽ hành quân từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153575/quyen-5-chuong-514.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.