Trong doanh địa của chi đội đặc công Chương Châu, đương nhiên cũng cónơi giam giữ phạm nhân, tuy không phải là căn phòng tối nhỏ bị niêmphong để giam giữ phạm nhân, nhưng phỏng chừng như vậy cũng đủ khiến Lục Văn Hoa không chịu nổi.
Lục Văn Hoa có chút đần người ra đứng ởphía trước cửa sổ, ngơ ngác nhìn cảnh sắc bên ngoài, chỉ có điều hai mắt thì không biết là nhìn đi đâu!
Bọn họ cuối cùng vẫn là bị mangvề doanh địa của chi đội đặc công Chương Châu, tuy rằng Lãnh Sương Kiệtđã dốc hết toàn lực ngăn bọn họ lại, nhưng sau khi hắn nhận điện thoạixong, vẻ mặt không cam lòng mà tránh đường, đồng thời lệnh cho cảnh sátrút trở về.
Ngồi trong xe cảnh sát chứng kiến mọi việc, anh emnhà họ Lục có thể nói là từ đầu tới chân lạnh toát! Tới nông nỗi này,bọn họ vẫn không hiểu, người ra quyết định xử lý mình và công ty HoaTân, lai lịch tầm cỡ, đã không phải là người mà cán bộ bình thường cóthể chống đỡ được, như vậy là mấy năm nay, bọn họ lăn lộn trong xã hộiđã là vô ích!
Nhưng Lục Văn Hoa đối với việc làm thế nào để giảiquyết vấn đề này, cũng chưa hề nắm rõ. Anh em nhà họ Lục, quan hệ xã hội chủ yếu vẫn là ở Chương Châu, còn quan hệ trong tỉnh thành là yếu hơnnhiều. Nếu là cảnh sát ra mặt, thì thôi không nói làm gì, còn nếu biếtlà cảnh sát có vũ trang ra mặt bắt giữ, những người này 90% đều sẽ tạmthời cắt đứt quan hệ với mình! Có thể không buộc đá ném
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153565/quyen-5-chuong-504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.