-Ngọt ngào em cười thật ngọt ngào, như hoa nở giữa mùa xuân, giữa mùaxuân…ở đâu ở đâu gặp được em, nụ cười của em biết bao quen thuộc, tôinhất thời không thể nhớ ra…
Ca khúc của Đặng Lệ Quân đang vang lên trong phòng.
Lục Thiên Hữu ngồi một bên nghe hết sức chăm chứ, thỉnh thoảng còn đánhnhịp theo tiếng nhạc, người trung niên rung đùi đắc ý, trong ánh mắthiện lên chút coi thường, đây là thời đại nào rồi, mà vẫn còn thích bàihát này đến như vậy, hại mình phải ngồi đây uống trà.
Nhưng hắnkhông thể không ngồi đây, người trung niên trước mặt, mặc dù dung mạokhông đẹp, nhìn cũng không khác gì những người dân Trung Quốc bìnhthường, nhưng thực chất, ông ta là người Hàn Quốc hơn nữa còn là đạibiểu chủ tọa công ty xuất nhập khẩu XT Hàn Quốc tại Hồng Kông Lý TườngHòa, một khách hàng lớn trong ngành khai thác mỏ Trung Quốc.
LýTường Hòa rung đùi đắc ý, nhìn như đã đắm chìm trong bài hát của Đặng Lệ Quân, nhưng thực tế ông ta lại đang quan sát nhất cử nhất động của LụcThiên Hữu mặc dù Lục Thiên Hữu cảm thấy mình che dấu rất giỏi nhưng LýTường Hòa vẫn nhận ra hắn giấu vẻ thiếu kiên nhẫn trong nụ cười.
-Nhưng chỉ là một tên khốn kiếp được gia đình sủng ái không biết trời cao đất dày thôi.
Lý Tường Hòa trong lòng cười nhạt, Lý Tường Hòa và Lục Thiên Hữu tiếp xúcđã mười ngày, thời gia đầu, nghe nói Lục Thiên Hữu là lưu học sinh ởtrường đại Ái Đinh Bảo nước Anh, Lý Tường Hòa nhìn hắn với cặp mắt khác, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153561/quyen-5-chuong-499.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.