Mặt trời chiều ngã về tây, trên biển một mảnh kim quang, đám ngườiGeorge vẻ mặt khoái trí bước xuống từ chiếc du thuyền xa hoa, xuống conthuyền cỡ trung màu trắng đang neo bên sường, chiếc thuyền màu trắng rất nhanh đã đi xa mất!
Phương Minh Viễn, ông cụ Quách và Trịnh NguĐồng đứng ở trên boong tàu, nhìn theo chiếc du thuyền màu trắng đi xa,rồi biến mất ở phía chân trời, Phương Minh Viễn lúc này mới hướng vềphía Trần Trung ra hiệu, sau đó, chiếc du thuyền của bọn họ cũng chậmrãi đi về phía trước, lượn một vòng trên mặt biển, rồi hướng về phíaHongkong thẳng tiến!
Cơn gió biển mang theo hương vị của biển đưa vào, ông cụ Quách và Trịnh Ngu Đồng tựa vào lan can, nhìn mặt trờiphương xa lặn xuống, thật lâu sau ông cụ Quách mới nói:
-Minh Viễn, cháu chắc chắn rằng, tai nạn kia thật là sẽ xảy ra sao?
Trịnh Ngu Đồng nhẹ nhàng thở dài nói:
-Anh Quách, cho dù là chỉ có một phần vạn khả năng, chúng ta cũng không thể không phòng bị! Cẩn thận kẻo dẫm vào vết xe đổ!
-Cháu không biết, nhưng cháu chắc rằng, mọi chuyện rất có khả năng sẽ xảy ra!
Phương Minh Viễn trầm ngâm không nói một lát, đúng lúc ông cụ Quách và TrịnhNgu Đồng nghĩ rằng hắn sẽ không trả lời, thì hắn mới cất tiếng nói:
- Đúng như lời của ông Trịnh, cháu cũng không dám mạo hiểm như vậy!
Tuy rằng hắn biết rõ, trong kiếp trước đã phát sinh một thảm kịch, tấtnhiên sẽ lại xảy ra lần nữa, nhưng hắn hiện tại, cũng chỉ có thể nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3153555/quyen-5-chuong-493.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.