Khu biệt thự của Hoàng tử Abdullah là một tòa nhà sáu tầng đối xứng được xây dựng theo kiểu dáng Tây Âu, tuy rằng bình thường ở đây chỉ có khoảng năm sáu người hầu phụ trách quét dọn, nhưng đến khi cần thì muốn mở tiệc cho cả một trăm tám mươi người ở đây cũng đủ thừa chỗ. Cho nên dù Vu Đông Phong có đưa những người này đến đây thì căn bản cũng chẳng ảnh hưởng chút nào.
Mà Hoàng tử Abdullah cũng rất phối hợp, phái ra hơn mười người hầu để phối hợp với kế hoạch của Phương Minh Viễn. Quả nhiên không ngoài dự liệu, khiến Murakami và Sato tràn đầy kinh ngạc, dọc theo đường đi mà không ngừng kinh hoàng. Hơn nữa Robert lại âm thầm tương trợ, có thể nói, lần giao dịch buôn bán này Phương Minh Viễn đã chiếm thế thượng phong tuyệt đối ngay từ đầu.
Vu Đông Phong đi thang máy lên tầng cao nhất, trên tầng này có một khu vườn trên cao, còn một bể bơi đủ để hơn mười người thỏa sức vùng vẫy. Phương Minh Viễn đang ngồi ở một chỗ râm mát, dùng ống nhòm quát sát bãi biển. Đám người Watanabe và mấy người cấp dưới của Robert đang chầm chậm đi dọc theo bờ cát, bốn người các cô Matsushita tuy mặc áo choàng của phụ nữ Ả Rập nhưng mỗi khi có cơn gió thổi, vẫn có thể thấy được dáng người thướt tha bên trong lớp áo choàng.
Vu Đông Phong đến bên cạnh Phương Minh Viễn, nhỏ tiếng gọi:
- Cậu Phương!
Từ khi bị Phương Minh Viễn gọi từ Hồng Kông đến đây, biết được hiện giờ Phương Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152627/quyen-3-chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.