Không thể không nói, Sato có thể ngồi vững vàng trên ghê trưởng phòng thu mua của công ty xăng dầu Si Kemo nhiều năm nay là vì ông ta có trình độ năng lực và tầm nhìn trong lĩnh vực dầu mỏ. Tuy ông ta thích chòng ghẹo nữ nhân viên cấp dưới, nhưng dường như đây là bệnh chung của người Nhật Bản, ít ra thì trong mắt người Nhật Bản, đây cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Lúc này ông ta đích thân xuất quân, cho dù là dập nồi hay dìm ngựa cũng không thể có nửa điểm sai sót. Nếu đàm phán thất bại, trách nhiệm lớn nhất không phải thuộc về ông ta thì còn ai khác nữa. Đến lúc đó ông ta có phun châu nhả ngọc thì Yamamoto cũng tuyệt đối không chút lưu tình.
Sato đưa bản nháp lên, lúc này mới duỗi thẳng lưng, nhìn quanh bốn phía trong khoang mọi người đều đã ngủ. Matsushita ngồi bên cạnh ông ta đã dựa vào lưng ghế, tiến vào mộng đẹp, trên khuôn mặt xinh xắn nhỏ nhắn dường như vẫn mang theo vài nét tươi cười. Sato vươn tay vuốt nhẹ hai mà cô ta, trong lòng có một cảm giác chua xót không nói nên lời. Đây là hoa khôi của công ty Si Kemo, nếu không phải cô làm việc trong bộ phận của mình thì cũng đã không giành được dễ dàng như vậy. Nếu không phải bất đắc dĩ, ông ta cũng không làm thế này. Lúc này ông ta đã bị dồn vào đường cùng, nếu không lấy được hợp đồng mua dầu mỏ mới, ngay cả chức trưởng phòng cũng không thể ngồi yên, đóa hoa này ngày sau cũng không thuộc về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152623/quyen-3-chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.