- Vâng, vâng!
Sato đầy vẻ ưu tư, tay cầm điện thoại, cung kính cúi người gật đầu xác nhận.
- Tôi lập tức đi làm ngay. Vâng!
Lúc ông ta gát điện thoại thì lưng áo đã đẫm mồ hôi lạnh, ướt sũng cả áo sơ mi. Sato lòng còn đầy sợ hãi mà vuốt trán đầy mồ hôi, uể oải ngồi trên ghế sô pha, nhìn lên trần nhà thở phào một cái. Cuối cùng cũng đã vượt qua cửa ải của ngài tổng giám đốc.
Mấy ngày nay Sato cảm thấy mình đang sống trong địa ngục. Chỉ một tuần ngắn ngủi mà ông ta cảm thấy như đã sống qua mười năm. Tuy ông ta đã vắt hết sức lực để thu mua dầu mỏ nhưng trên thị trường không ai nỡ bán. Mấy ngày nay thành tích ở công ty xăng dầu Si Kemo không như mong muốn, nếu sắp tới vẫn không thu mua đủ lượng dầu mỏ, đến cuối tháng tám đầu tháng chín công ty Si Kemo sẽ không thể không sử dụng đến lượng dự trữ của công ty, nếu không, sản phẩm của công ty xăng dầu Si Kemo sẽ đứt đoạn trên thị trường. Vậy chẳng phải là hai tay dâng thị trường cho đối thủ cạnh tranh sao?
Yamamoto mấy ngày qua đều hỏi tình hình mới nhất của bộ phận thu mua, Sato nhận thấy ngài tổng giám đốc đã vô cùng giận dữ, nếu không phải mình tìm được một chút manh mối, chỉ e là hôm nay đã bị Yamamoto đá đến bộ phận khác dưỡng lão. Xét tuổi tác của Sato, nếu gặp phải kết cục như vậy, nếu muốn làm lại từ đầu còn khó hơn lên trời.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152621/quyen-3-chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.