Sau khi Moore đọc xong toàn bộ tài liệu điều tra về Phương Minh Viễn, Hoàng tử Abdullah đã giật mình không thốt nên lời.
Anh ta quả thật không thể tin, người thiếu niên khoảng chừng mới mưòi ba mười bốn tuổi kia giờ mới học lớp bảy, lại càng không thể ngờ rằng gia tộc của hắn có thể trong vòng vài năm ngắn ngủi từ một gia đình công nhân bình thường biến thành một công ty tư nhân nổi danh nhất trong cả tỉnh Tần Tây. Hơn nữa, công ty tư nhân này lại còn được công ty nổi danh thế giới để mắt. Hoàng tử Abdullah cũng là khách quen của châu Âu và nước Mỹ, hàng năm đều có thời gian dài ở hai nơi ấy, anh ta cũng không xa lại gì với tiếng tăm của tập đoàn Carrefour và tập đoàn Wal-Mart. Siêu thị Carrefour được hai tập đoàn đầu sỏ này xem trọng, tất nhiên phải có điểm xuất sắc.
- Moore này, có phải vì hắn đã cứu cháu gái Quách Đông Thành nên hai nhà mới có thể quen biết thân thiết phải không?
- Dạ đúng thưa điện hạ. Chuyện này lúc ấy ở tỉnh Tần Tây cũng không ít người được biết, Hong Kong cũng nhiều người biết, có thể kiểm chứng. Cũng vì chuyện này mà Quách Đông Thành vô cùng thân thiết với hắn.
Moore trầm giọng nói.
- Hắn quả là may mắn, có thể gặp được chuyện như thế.
Hoàng tử Abdullah lẩm bẩm. Có nhà họ Quách ở Hong Kong nhúng tay vào, nhà họ Phương phát triển nhanh chóng như vậy cũng có thể hiểu được. Nhưng dù sao thì tốc độ phát triển của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152617/quyen-3-chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.