Bảy giờ tối, James Cameron từ phim trường tới, đón mấy người Phương Minh Viễn đến tổng bộ công ty. Giờ dự tiệc là tám giờ rưỡi tối, bọn họ còn dư thời gian.
- James, anh nhất định không chịu ăn chút gì sao?
Phương Minh Viễn vừa nói vừa đưa bánh sandwich trong tay hắn lên. Trong tiệc tối của người Mỹ, tuy chắn chắn có rượu và thức ăn, nhưng lại không chắn chắn có cơ hội để ăn, hơn nữa, vì phải quan tâm đến hình tượng bản thân, không ai có thể mặt dày mày dạn ăn nhiều trong dạ tiệc thế này. Thế nên Vũ Điền Quang Ly đề nghị mọi người trước tiên nên ăn chút gì đã, no được sáu bảy phần, tránh cho dạ dày đau khổ vào buổi tối. Ẩm thực nước Mỹ đơn giản hơn Hoa Hạ, nhiều người muốn giết thời gian nên chỉ ăn uống qua loa.
James Cameron cũng không khách sáo, lấy hai miếng hambuger vừa ăn vừa nói:
- Phương, thấy cậu đúng giờ như vậy tôi rất vui. Nghe nói tối nay Gaul có mời một số khách của các công ty khác, tôi nghĩ chuyện này với cậu cũng là chuyện tốt. Nhưng cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ bảo họ giữ bí mật, không phát tán hình ảnh của cậu ra ngoài. Nổi tiếng cũng có mặt tốt và mặt xấu, tôi nghĩ điểm này cậu và Arnold Schwarzenegger có cùng suy nghĩ.
Phương Minh Viễn nuốt miếng Sandwich vào bụng, uống một ly nước mới nói:
- Cô gái kia thế nào rồi?
Lâm Liên và Vũ Điền Quang Ly ngồi kế bên lập tức ăn chậm lại, tai dựng lên lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152593/quyen-3-chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.