Tần Quân căm phẫn nhìn Dương Hải Đông vẫn còn đang đứng ngây như phỗng ở bên cạnh. Ông ta thật không ngờ rằng một trưởng ban cảnh sát bé tẹo mà lại giả vờ như không nghe thấy mệnh lệnh của mình! Có mấy người đã nghe thấy mệnh lệnh của Tần Quân nhưng bước lên mấy bước đã bị Dương Hải Đông quát quay về.
Đây đúng là xuôi xẻo, Dương Hải Đông cảm thấy hôm nay đến thay đồng nghiệp quả thật là trăm lần sai vạn lần sai, không những phải nghe cái người Hong Kong kia “à” tới “à” lui tra tấn mà còn phải hứng chịu cơn giận của chánh văn phòng quận ủy. Nhưng sự việc này cho dù là thế nào đi nữa anh ta cũng không thể dẫn người đi. Đó là thư ký của Phương Minh Viễn cơ mà! Vụ án chặn xe còn chưa khép lại, nếu mình mà còn đưa thư ký của Phương Minh Viễn về đồn thì Dương Quân Nghĩa và Tôn Nhất Phàm chẳng giết mình hay sao! Tất nhiên quan trọng hơn là Dương Hải Đông tin rằng Lâm Liên tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ mà cho Dương Thụ Thành một cái bạt ai, cái người Hong Kong kia đến anh ta nhìn còn thấy ngứa mắt nữa là.
-Dương Hải Đông, anh rút cuộc là định thế nào?
Tần Quân tức lại càng thêm tức, một trưởng ban tép riu mà dám kháng lệnh, hôm nay đúng là gặp quỷ rồi.
-Chủ nhiệm Tần, tôi nghĩ chuyện này phải nghe giải thích của cả hai bên đương sự mới được.
Dương Hải Đông ngần ngừ nói. Anh ta nhìn thấy Phương Minh Viễn đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152585/quyen-3-chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.