“Bịch!”
Phương Minh Viễn nghĩ đến nhập thần cũng không chú ý tới Vũ Điền Quang Ly đã đến, mà nhắm mắt, tựa lưng vào ghế dựa, hắn vẻ mặt tươi cười quỷ dị, lại khiến Vũ Điền Quang Ly mấy ngày qua vẫn làm việc vô dụng cảm thấy có phần đáng giận, vì thế trong đầu sinh ra ý niệm trêu đùa hắn một phen, một hồi bi kịch liền không thể tránh né đã xảy ra.
Phương Minh Viễn đầu óc choáng váng nhìn hai vật thể hình trụ mảnh khảnh giống như ngọc trước mắt sau một lúc sợ run, lúc này mới phản ứng lại, mình đang nằm trên sàn nhà mà Vũ Điền Quang Ly đang đứng bên cạnh mình, chỗ hắn nhìn thấy, chính là hai bắp chân trắng nõn trơn bóng của Vũ Điền Quang Ly. Ánh mắt của hắn đi dần lên, đáng tiếc bởi vì váy dài, hắn chỉ thấy bộ vị dưới đầu gối. Chỉ có điều chút cảnh xuân ấy, đối với Phương Minh Viễn mà nói, căn bản không đủ bù lại đau đớn mà Vũ Điền Quang Ly mang đến cho hắn.
- Hừ, Vũ Điền Quang Ly tiểu thư, làm một thục nữ, cô không biết trước khi vào phòng người khác phải gõ cửa sao?
Phương Minh Viễn xoa xoa sau đầu từ trên mặt đất đứng dậy, oán hận nói. Nữ nhân này mẹ nó không phải loài mèo chứ, làm sao đi tới lại không phát ra chút âm thanh nào, mình đang nhắm mắt không ngờ không nghe thấy chút gì.
- Tôi chưa từng nhận mình là một thục nữ.
Vũ Điền Quang Ly ra vẻ không sao cả nhún nhún vai nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152577/quyen-3-chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.