Không nói đến cái khác, lúc ở Mĩ, Milton đã từng nghe qua, ở Trung Quốc, mỗi năm vào mùa vận chuyển xuân, chỉ trong hơn chục ngày đã vận chuyển được hàng trăm nghìn lượt khách, lúc đó y đơ người ra, sao thấy khó tin thế nhỉ, với khả năng vận chuyển của đường sắt Thái Bình Dương, nếu như gặp phải tình hình tương tự thì e rằng dù có đánh chết mấy người quản lí các cấp họ cũng không thể làm được, nhưng khi đến Trung Quốc, cùng làm việc với Tô Ái Quân, lại đi khảo sát thực trạng đường sắt Phụng Nguyên, y mới thấy, đường sắt Trung Quốc sở dĩ đạt được thành tích khiến người ta phải kinh ngạc như vậy là do họ vốn không phải lo lắng sẽ bị nhân dân phàn nàn.
Ở Mĩ, công ty đường sắt nào nếu như dám chở quá số lượng hành khách, chắc chắn sẽ bị giới truyền thông soi mói, xuất hiện trên bản tin sẽ bị hàng nghìn hàng triệu người lên án công khai, thậm chí còn bị khách hàng kiện lên tòa án, đòi bồi thường, nguyên nhân rất đơn giản, mỗi toa khách trước khi rời nhà máy sản xuất đều đã định sẵn số lượng khách nhất định, nếu như chở quá số người chẳng phải là nguy hiểm đến tính mạng của hành khách sao? Càng chẳng phải nói đến do vượt quá số lượng hành khách mà khiến cho khách trên xe gặp nhiều bất tiện, người đứng ở lối đi, ngồi lên hành lý, ngồi cả dưới sàn, nếu như WC được đặt ở toa giữa thì muốn đi vệ sinh đúng là cũng phải trải qua một “cuộc chiến”! Để tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152575/quyen-3-chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.