Không phải đến để xin lỗi? Câu trả lời này của Chu Vũ thật sự là ngoài sức tưởng tượng của Phương Minh Viễn.
-Vậy xin được hỏi cục trưởng Chu đến đây có chuyện gì? Không phải là đến để hỏi tội tôi hay đến để thay mặt nhà họ Chu tuyên chiến đấy chứ?
Phương Minh Viễn hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn Chu Vũ có vài phần sắc lạnh nói. Chu Trụ tuy rằng đã trêu chọc hắn nhưng hắn vẫn chưa nghĩ tới chuyện làm sao để giải quyết chuyện này. Trả đũa nhà họ Chu không phải là không có cách, Tôn Chiếu Luân đã điều tra rõ từng chi tiết về công ty của nhà họ, gây ra cho nhà họ một chút rắc rối đối với Phương Minh Viễn chẳng qua chỉ dễ như trở bàn tay. Cục phó cục công thương là cái thá gì? Chủ tịch tòa án là cái thá gì? Trong hệ thống ngành đường sắt thì không xứng lên tiếng! Hơn nữa còn có thể làm cho họ cứng lưỡi không có gì để nói!
Nhưng Phương Minh Viễn lại cảm thấy, nếu cứ gây sức ép tới lui như vậy chẳng phải là đánh đồng mình cùng hạng với Chu Trụ sao? Đánh rắn thì phải đánh dập đầu, nếu như muốn lật đổ nhà họ Chu thì phải làm cho họ sụp đổ hoàn toàn không có cơ hội mà ngóc đầu lên được! Vì vậy mấy ngày hôm nay hắn không có phản ứng gì với nhà họ Chu. Nhưng hắn còn chưa đếm xỉa gì đến nhà họ thì người nhà họ hôm nay đã đến tìm hắn, lại còn đứng trước mặt hắn nói mấy lời chó má cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152568/quyen-3-chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.