Chớp mắt đã đến ngày hôm sau. Phó đội cảnh sát hình sự khu Nhạn Tháp của thành phố Phụng Nguyên, Hồ Xử từ sáng sớm đã dùng chiếc xe Santana của Phương Minh Viễn đi tới chi cục. Khu Nhạn Tháp ở Phụng Nguyên là một quận nghèo, tình hình tài chính trong khu luôn căng thẳng, tiền thuế hàng năm thu được chỉ đủ để vận hành các cơ quan hành chính, thu nhập của Cục Cảnh sát tất nhiên cũng chỉ có hạn, tài chính được rót hàng năm không đủ lấp vào chỗ hổng, chỉ có thể dựa vào tiền phạt để bù lại. Vì vậy nên trong hơn mười chiếc xe trong Cục Cảnh sát phần lớn là xe tải, nếu có xe nào tốt hơn thì chia cho các lãnh đạo chứ không đến phiên gã. Xe lấy được của Phương Minh Viễn, tuy chỉ là xe Santana nhưng cũng còn hơn đi xe buýt hay xe đạp đi làm.
- Chào đội trưởng Hồ!
Anh cảnh sát thường trực vui vẻ chào gã.
- Ủa, đội trưởng Hồ, chà, chỉ chớp mắt là lấy súng bắn chim đổi pháo rồi nha.
- Súng bắn chim đổi pháo gì chứ, chỉ mượn mấy ngày thôi, vài ngày nữa phải trả rồi.
Hồ Xử đắc ý cười. Đương nhiên là mượn, chỉ phải giở chút thủ đoạn thôi, hơn nữa không phải mình định khoảng nửa tháng hay một tháng gì sẽ trả lại cho mấy đứa ngu ngốc kia sao. Anh cảnh sát thường trực giơ ngón tay cái lên, lộ rõ vẻ hâm mộ, thời buổi này có chiếc xe đã không tệ rồi, cho dù Santana hơi kém nhưng cũng là xe ô tô mà.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152557/quyen-3-chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.