Tuy rằng đã giữa trưa, nhưng trong trang viên, lại có những cơn gió nhẹ, không mang theo chút thời tiết nắng nóng nào. Bên cạnh một trong những cái hồ trong đó, có một đôi nam nữ đang ngồi thả câu, đứng cách đấy không xa là ba nhân viên đứng gác, đợi sẵn để chờ sự sai bảo bất cứ lúc nào. Người đàn ông khoảng trên dưới ba mươi tuổi, thân hình cao to, nhưng không béo, mặc bộ quần áo trắng, ngồi với vẻ mặt cung kính. Nếu lúc này Tôn Chiếu Luân ở đây, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, người đàn ông này chính là ông chủ Nguyên Miểu của công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần thương mại Trường An. Mà năng lực rộng lớn, ảnh hưởng kinh người trong một lĩnh vực nào đó ở Phụng Nguyên như y, lại có thể ngồi ngay ngắn ở kia, thật sự làm nhiều người bất ngờ.
Còn người nữ ngồi bên cạnh, thoạt nhìn khoảng hai bảy hai tám tuổi, nét mặt đoan trang xinh xắn, dáng người chuẩn sung mãn độ trưởng thành, tuy không mặc trang phục hoa lệ, cũng không đeo trang sức gì chói mắt, chỉ ngồi thoải mái ở kia thôi, cũng làm cho người ta thấy nét đẹp hoa quý, cảm giác không dám nhìn trực diện.
-Nguyên Miểu, anh nói tay Phương Minh Viễn kia có đến không?
Người phụ nữa ngồi bên cạnh kia tiện tay nhấc cần câu lên, một con cá chép hồng nhỏ cũng cùng lúc nhấc lên khỏi mặt nước. Phục vụ bên cạnh bèn tiến lên trước gỡ con cá ra và lại gắn mồi vào lưỡi câu.
Nguyên Diểu tự tin cười nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152550/quyen-3-chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.