-Tút tút tút…
Mã Vĩnh Phúc cười khổ gác điện thoại xuống, xem ra lần này tiểu tổ tông giận rồi đây, mới vài hôm đã mời cả phóng viên Nhật Bản tới, đây chẳng phải cố ý muốn đưa sự việc sang tận Nhật Bản sao. Ikeda này cũng thật xui xẻo, ngươi chọc vào ai không chọc, lại chọc phải hắn. Đâm phải người rồi thì thật thà mà bồi thường là xong, ít tiền bồi thường cỏn con đấy đối với y mà nói chẳng là gì hết, thế là xong chuyện. Cứ phải để đến nông nỗi này làm gì.
Nói thật lòng Mã Vĩnh Phúc cũng không có tí thiện cảm nào với Ikeda này, một thằng đâm ngã phụ nữ có thai mà vẫn nghênh ngang bỏ đi, sau đó còn không thèm nhận sai, lại còn là người Nhật Bản, là người Hoa Hạ bình thường thì chẳng ai có nổi thiện cảm với y. Thái độ của Phương Minh Viễn tuy cứng rắn, không cho y đường sống, Mã Vĩnh Phúc cũng thấy mừng thầm trong bụng. Với loại cặn bã như gã Ikeda này phải thẳng tay trừng trị mới xong. Dù sao thì y cũng chỉ là nể mặt đồng nghiệp, ngại không thể hoàn toàn từ chối. Nếu như thật sự muốn giúp Ikeda thì ông ta đã đến gặp mặt trực tiếp để cầu cứu rồi.
-Chủ nhiệm Mã, sao rồi?
Người trung niên ngồi đối diện với Mã Vĩnh Phúc lo lắng hỏi.
Người này là trưởng phòng Trương Cao Tuyên của ban tuyên giáo, ông ta chính là người ra lệnh không cho đăng tin Ikeda gây tai nạn giao thông sau đó bỏ chạy . Hiện giờ sự việc đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152544/quyen-3-chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.