Ở Hoa Hạ những năm 90, tiếng anh đã trở thành môn học bắt buộc tại các trường, nhưng để nắm vững thứ ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ, hơn nữa lại là thứ tiếng không thuộc hệ ngôn ngữ phương đông, thì đâu có dễ dàng? Cho nên dù cho mãi cho đến hai nghìn năm sau công nguyên, cùng với sự tiến bộ của inte, sự giao lưu giữa Hoa Hạ và nước ngoài thêm phần thuận lợi, thì các kỳ thi tiếng anh vẫn là nỗi lo lớn nhất của học sinh Hoa Hạ. Hơn nữa dù là thi qua cấp bốn, rất nhiều người vẫn không thể sử dụng tiếng anh trong giao tiếp thông thường. Mà lại là một thành phố ở Đại Lục, cho nên trong thành phố Phụng Nguyên khi ấy số người có thể giao tiếp bằng tiếng anh lưu loát lại càng ít.
-Tiếng Anh của cậu khá lắm!
Chàng trai da trắng cười nói.
-Tôi là Joseph Alger. Đây là bạn gái tôi- Agatha, chúng tôi đều là người Anh.
-Phương Minh Viễn! Người Hoa Hạ.
Phương Minh Viễn cười nói.
-Hai người cần bẻ nhỏ bánh thêm chút nữa, như thế mới đúng vị, khi ăn sẽ thấy ngon hơn.
Ngôn ngữ, muốn thực sự nắm vững, rất cần thường xuyên nghe, nói, hơn nữa, những người hắn tiếp xúc trước kia, đều là người Mỹ, có thể luyện tập cùng với người Anh, thật không tồi. Hơn nữa hai người Anh này có thể ở một nước khác gặp được một người nước ngoài có thể dùng tiếng mẹ đẻ lưu loát giao tiếp với mình, đương nhiên là có rất nhiều vấn đề muốn hỏi.
Ba người bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152536/quyen-3-chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.