Vào năm 90 ở Phụng Nguyên người ngoại quốc vẫn còn bị chú ý. Mấy người Frankie cũng không mất nhiều công sức đã điều tra được nơi trú ngụ của đại diện tập đoàn Wal-Mart. Đương nhiên việc này là do mấy người Tom Crewe Mann không cố ý che dấu hành tung. Dù sao, nêu nói về sức ảnh hưởng, các quan chức Hoa Hạ cũng phải để ý đến người Mỹ hơn. Nếu như mấy người Tom Crewe Mann cố ý che dấu hành tung, dùng sức ảnh hưởng của mấy người Frankie ở Phụng Nguyên cũng có thể tìm ra được họ, chỉ e là trễ thôi, nhưng tìm ra được rồi, mấy người Frankie cũng bó tay, không có biện pháp nào với mấy người Tom Crewe Mann cả.
- Thierry, e rằng chúng ta cuối cùng chỉ có thể lùi một bước, tranh thủ mang nhãn hiệu Gia Lạc Phúc về Pháp thôi.
Lúc này Frankie không còn tự tin như lúc mới tới Phụng Nguyên. Không cần biết là tập đoàn Wal-Mart đến đây làm gì, chắn chắn là họ sẽ không giúp đỡ gì mình mà thật ra còn gây thêm phiền phức.
Thierry yên lặng gật đầu. Gã hiểu được sao Frankie lại lo lắng, hơn nữa gã cũng đọc được ý nghĩ của Frankie: tập đoàn Wal-Mart tất nhiên không phải tới để giúp đỡ. Lãnh đạo của tập đoàn Wal-Mart cũng như tập đoàn Carrefour không phải đồ ngốc mà lại hành động vô nghĩa. Rất có thể họ cũng nhận thấy giá trị mà siêu thị Carrefour đang nắm giữ nên vội vàng tới đây quấy rối.
Nhưng hai hổ đấu nhau tất kẻ khác được lợi. Frankie cũng hiểu chủ tịch Nicholas đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152531/quyen-3-chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.