GDP bình quân hiện nay của Hoa Hạ không vượt qua con số trăm đôla Mỹ, mà tỉnh Tần Tây nằm ở khu vực Tây Bắc Hoa Hạ, có thể nói là kinh tế lạc hậu nhất Hoa Hạ, là khu vực có GDP bình quân đầu người thấp nhất, người dân ở đây thu nhập năm có thể vượt qua ba trăm đôla không thì Frankie còn nghi ngờ.
Thu nhập gần mười triệu đôla Mỹ, đối với họ mà nói, có ý nghĩa gì? Trong lòng Frankie không khỏi vui mừng, gần như thấy Tôn Chiêu Luân và mọi người trong siêu thị Carefour quan tâm đến mình như Thượng đế, cầu có được thu nhập cao hơn. Khi ở Hongkong, ông ta gặp không ít người Hoa, đừng nói là vì lợi nhuận trên chục triệu đôla Mỹ, chỉ cần lợi nhuận mấy trăm nghìn đôla Hongkong cũng đều tranh giành nhau không tiếc gì rồi.
Nếu như có thể thuận lợi đàm phán được vụ làm ăn này, lại tiết kiệm được số tiền lớn cho tập đoàn, sau khi trở về nước nhất định sẽ được thưởng của tổng giám đốc Nicholas, hoặc cũng rất có khả năng thăng chức lên một bậc. Nếu bản thân có thể lại cử đến Hoa Hạ, đảm nhận tổng giám đốc khu vực Hoa Hạ, vậy thì càng tốt, lấy tiền lương của nước Pháp tiêu ở Hoa Hạ, đó mới là một cuộc sống kỳ diệu.
Tôn Chiếu Luân thở nhẹ nhàng, làm bản thân tỉnh lại sau sự ngạc nhiên ban đầu, cách làm này của tập đoàn Carefour rõ ràng là bất ngờ ngoài sự dự đoán của anh ta. Tôn Chiếu Luân vốn cho rằng, tập đoàn Carefour và tập đoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152509/quyen-3-chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.