“Chết tiệt! như thế cũng không ổn!”
Phương Minh Viễn tức tối đập cây bút lên mặt bàn “ rầm” một tiếng. Cùng với mọi người ở phòng ngoài, Lâm Liên đang tổng kết các loại tư liệu thu thập được về từ các nguồn khác nhau, lo lắng ngẩng đầu lên, nhìn vào phòng, thầm thở dài một hơi, rồi lại cúi đầu xuống.
Hôm nay đã là ngày thứ ba từ khi ở Bình Xuyên trở về. Suốt ba ngày này, hầu như là lúc nào Phương Minh Viễn cũng vắt óc suy nghĩ, rằng nếu như đem tuyến đường sắt Đồng Xuyên – Phụng Nguyên này giao cho hắn kinh doanh, thì phải làm thế nào mới có thể thực hiện được hai yêu cầu quan trọng mà bộ đường sắt và Tô Hoán Đông đặt ra. Trong ba ngày này, gần như ngoài việc ăn uống ngủ nghỉ ra thì Phương Minh Viễn chỉ ngồi trước bàn giấy, tìm kiếm trong tuyệt vọng, trong trí nhớ của hắn ở kiếp trước, để tìm kiếm cách có thể loại bỏ được chướng ngại khó khăn này.
Điều làm Phương Minh Viễn cảm thấy khó khăn nhất là làm sao có thể nhờ vào trí nhớ từ kiếp trước của mình giúp chính mình đánh bại được muôn vàn khó khăn đang tồn tại, về việc cải cách đường sắt của Hoa Hạ thì chỉ thấy hết thất bại này lại đến thất bại khác! Trong suốt mười mấy năm cải cách, có thể nói là chẳng có cái phương án nào triệt để cả.
Kiếp trước, cải cách đường sắt đã được kêu gọi từ rất lâu, và cũng đã có rất nhiều sáng kiến được đưa ra trình làng, ví như “tách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152494/quyen-3-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.