- Vì sao?
Tô Ái Quân như bị giội một chậu nước lạnh vào mặt, vội hỏi. Hai người Dư Chính Dân cũng lộ vẻ kinh ngạc. Họ không thể hiểu vì sao Phương Minh Viễn có thể khẳng định công ty vận chuyển hành khách nhất định sẽ thua lỗ.
- Vì sao ư?
Phương Minh Viễn nhớ kiếp trước, bộ Đường sắt thực hiện phương án chia tách mạng lưới vận chuyển, còn xây dựng không ít công ty vận tải hàng hóa và công ty vận chuyển hành khách trên cả nước, nhưng cuối cùng, các công ty vận tải hàng hóa đó lặng lẽ biến mất như vô hình, lại trở về hình thức trước đó, nhưng hắn không giải thích cho mấy người Tô Ái Quân như vậy.
Ý nghĩ của Phương Minh Viễn bay vòng vèo, miệng nói:
- Chú Tô, cháu thừa nhận phương án vận chuyển tách rời là biện pháp có thể thay đổi việc khoán trắng cho ngành đường sắt cả nước, đồng thời đoàn tàu thuộc công ty vận tải hàng hóa cũng có thu nhập trực tiếp. Các công ty vận tải hàng hóa muốn tận dụng nhà ga thì phải trả phí sử dụng cho bộ đường sắt, nói cách khác, các xí nghiệp đó phải tính rõ ràng các khoản vận chuyển để trả, chi phí thấp hơn, tránh lãng phí, thậm chí sau này còn có thể cạnh tranh với đường sắt, đạt hiệu suất cao trong cạnh tranh, cung cấp chất lượng phục vụ tốt nhất cho hành khách. Hơn nữa, cháu tin rằng, đó cũng là nhu cầu chi phí riêng của mình và chịu trách nhiệm về thu nhập của công ty, bọn họ khai thác thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152491/quyen-3-chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.