Ngay khi Phương Minh Viễn và gia đình đang bàn chuyện sau này cho Phương Bân đi Hong Kong thì tất cả lãnh đạo cao cấp ở Phụng Nguyên đều đã biết được chuyện xảy ra hồi chiều ở sân bay Phụng Nguyên.
Dương Quân Nghĩa và Mã Vĩnh Phúc gần như đồng thời bị tỉnh ủy và ủy ban nhân dân điều đi để hỏi tường tận về chuyện xảy ra hồi chiều.
Tuy cuối cùng chiếc còng tay đeo trên tay Phương Minh Viễn đã được Dương Quân Nghĩa tháo ra, nhưng dù sao mang về nhà một đồ vật như vậy thật là không thuận tiện chút nào hơn nữa lại không thể xuất hiện ở nơi đông người, nhưng cái giá mà Dương Quân Nghĩa phải trả cũng không phải là nhỏ. Tất cả những cảnh sát có liên quan đều tạm thời bị đình chỉ công việc, phó đội trưởng đội cảnh sát sân bay Miêu Thành Trạch, người dẫn đầu nhóm cảnh sát đi bắt người thì lập tức bị hạn chế hành động. Đây mới chỉ là bước đầu, việc truy cứu trách nhiệm cụ thể thì còn phải chờ thương thảo thêm.
Có thể nói tính chất của sự việc lần này vô cùng tồi tệ, đám người Miêu Thành Trạch đã phân biệt đối xử giữa Phương Minh Viễn và Lê Minh, có thể nói là đã thể hiện rõ ra lập trường của ông ta. Nếu như ông ta đối xử bình đẳng với tất cả mọi người thì đáng lý phải còng tay cả Lê Minh và đưa về đồn cảnh sát để thẩm vấn, lại còn linh động để ra chỗ sơ hở, lại còn chấp pháp thô bạo, vân vân và vân vân, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152474/quyen-3-chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.