Tháng ba ở Nhật Bản vẫn còn ẩm ướt và rét buốt, nhưng điều này cũng không cản trở tính cách thích làm đẹp của phụ nữ Nhật Bản, trên đường chỗ nào cũng có thể thấy những cô gái trẻ mặc váy ngắn, lộ ra đầu gối và bắp chân trơn bóng vội vàng đi qua, làm cho người từ nước ngoài đến Nhật Bản vào cái mùa này như hắn phải khen ngợi cái khả năng chịu rét của người Nhật, hơn nữa còn hiểu thêm được về câu nói “Nhật Bản là thiên đường của đàn ông”.
Nhưng lúc này Phương Minh Viễn đang ngồi trên máy bay lại không rảnh để suy nghĩ về những điều đó, đang lật xem tập tư liệu dày cộp về Nintendo do Lâm Liên chuẩn bị cho hắn. Tuy trong đó có không ít nội dung Phương Minh Viễn đã biết từ trước nhưng hắn vẫn xem một cách hết sức chăm chú và cẩn thận. Hắn vừa mới đên HongKong chưa được ba ngày liền nhận được điện thoại của Asohon Kagetsu, Nintendo dường như có ý yêu cầu giao quyền sản xuất máy Hồng bạch, nhưng cần đích thân ông chủ như hắn ra mặt đàm phán cho nên Phương Minh Viễn vội vội vàng vàng mang theo Lâm Liên và Trần Trung lên chuyến bay đi Nhật Bản.
Đối với người lãnh đạo Nintendo, Phương Minh Viễn không dám có nửa điểm coi thường. Cha ông có câu: “Phải từ chiến lược coi thường kẻ thù nhưng từ chiến thuật phải coi trọng kẻ thù”. Mặc dù hắn rất tự tin, có thể phát triển ở Nhật đến nỗi khiến cho các doanh nghiệp phát triển phần mềm ỏ Nhật Bản phải lâm vào cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152450/quyen-3-chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.