Mấy hôm nay Khưu Thụ Quốc như ngồi trên đống lửa, mấy ngày ở lại Hồng Kông làm ông ta lòng dạ rối bời. Theo như kế hoạch ban đầu đáng lẽ ông ta phải về nước từ mấy ngày hôm trước rồi, nhưng một kẻ tay trắng như ông ta vẫn đang còn giữ vào một tia hy vọng mong manh đó là người thiếu niên họ Phương đang xung đột với người Nhật Bản kia đã cho người đến báo rằng có thể tập đoàn vận tải Quách thị sẽ suy nghĩ về việc đầu tư vào hải càng ở nội địa. Chính là vì thông tin này mà ông ta mới quyết định ở lại Hồng Kông thêm vài ngày nữa. So với việc trắng tay ra về thì thà ở lại vất vả một chút còn hơn, nếu có thể lôi kéo được nhân viên khảo sát của tập đoàn Quách thị cùng về thì chắc chắn sẽ gây chấn động lớn hơn cả công ty Nakashima gì đó.
Hơn nữa người dân Uy Giang vẫn có chút ác cảm với Nhật Bản vì dù sao thì từ cuối thời nhà Thanh cho đến tận lúc Tân Hoa Hạ thành lập người dân nơi đây vẫn chịu ảnh hưởng bởi những đau khổ mà người Nhật gây ra. Lúc trước người Nhật vô cùng tàn ác, dù sau khi độc lập, chính phủ Hoa Hạ vẫn ra sức tuyên truyền về tình hữu nghị Hoa Nhật nhưng đối với thế hệ người dân Hoa Hạ trước đây thì mười năm máu đổ không thể dễ dàng mà phai mờ được. Vì vậy việc Nhật đầu tư vào Uy Giang đối với chính quyền là một việc tốt nhưng đối với nhân dân Uy Giang thậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152447/quyen-3-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.