Ngay sau tiếng nói, Victor hầm hầm cùng Lý Đông Chu và Lý Tường đi vào.
- Chủ tịch Gaul, sao lúc lấy biểu quyết không hỏi ý kiến tôi?
Victor nổi giận nói:
- Chẳng nhẽ tôi không phải là phó tổng giám đốc của công ty này, chẳng nhẽ tôi không phải là cổ đông ở đây?
Gaul nhìn Victor một cách khó hiểu nói:
- Victor, anh nói thế là có ý gì? Chúng tôi không hề nhân lúc anh không có ở đây mà đưa ra bất kỳ quyết định nào!
Victor đang bừng bừng tức giận bỗng như bị hắt một gáo nước lạnh, ngạc nhiên nhìn mọi người có mặt trong cuộc họp. Hai phó tổng giám đốc khác trong công ty cũng nhìn gã một cách khó hiểu, bọn họ chỉ vì một câu nói của Phương Minh Viễn mà nhất thời bị kích động đứng lên vỗ tay cổ vũ chứ chưa hề đưa ra bất kỳ quyết định nào, làm sao mà biểu quyết được khi chủ đề thảo luận còn chưa được đưa ra?
Victor cũng chỉ là quá chuyên tâm mà đâm ra hồ đồ, vừa bước vào đã nhìn thấy mọi người đồng loạt đứng dậy vỗ tay, mà người được hoan nghênh lại là người thiếu niên phương Đông ấy, trong lòng gã như một kẻ bị lừa trong lúc nhất thời nóng vội không suy xét kỹ càng, ba người bọn họ cũng chỉ là chậm hơn Gaul mấy bước, trong một khoảng thời gian ngắn như vậy đến cả thời gian chào hỏi hiểu nhau còn chẳng có nói gì đến việc đưa ra quyết định!
Khuôn mặt già nua của Victor bỗng đỏ bừng, mình sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152444/quyen-3-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.