Trong lòng Micheal Clayton có thể nói là rất mâu thuẫn, tuy ông ta đã đặt bút viết ra điều đó, nhưng khi nghe Phương Minh Viễn nói bản thảo của hắn càng tinh tế hơn, thậm chí có chỗ còn chu toàn hơn chuyện trước đây của ông ta, ông ta không khỏi kích động mà muốn vứt cả tác phẩm của mình. Có lẽ như lời Phương Minh Viễn, hắn không am hiểu việc dùng công nghệ cao để làm bối cảnh cho tiểu thuyết, có lẽ như hắn nói, để đề tài này càng đi sâu vào lòng người, càng được nhiều người tán thưởng thì chính ông chấp bút mới thích hợp.
Tuy Phương Minh Viễn nói chỉ cần có nhắc đến hắn trong lời tựa là được rồi. Nhưng ông ta là Micheal Clayton, đại tác giả lừng lẫy của nước Mỹ, là nhân vật thiên tài trong Hiệp hội tác giả Mỹ, Hiệp hội đạo diễn Mỹ, Hiệp hội các nhà sản xuất điện ảnh… cho dù là lương tâm hay là yêu quý danh dự của bản thân, Micheal Clayton cũng không dễ dàng tha thứ cho việc mình đạo văn trong tác phẩm của Phương Minh Viễn. Đúng, là đạo văn.
Micheal Clayton nhận thấy, có Phương Minh Viễn cung cấp phần đại cương này, cỉ cần trình độ sáng tác không hổ với danh hiệu “tác giả” thì hoàn toàn có thể viết ra một tác phẩm vĩ đại có sức hấp dẫn cực kỳ. Có lẽ mình sẽ viết rất tốt, nhưng cũng có chênh lệch một ít. Ông ta không giống những thầy cô giáo mặt dày mày dạn, không hề áy náy, cướp đoạt hết thành tích của học trò. Nên ông ta nhận thấy, mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trum-tai-nguyen/3152436/quyen-3-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.